Bệnh nhân chết do 4 giờ bị “bỏ mặc” ở Chợ Rẫy: Giỏi và uy tín để làm gì khi mà k…

25
30



Bệnh nhân chết do 4 giờ bị “bỏ mặc” ở Chợ Rẫy: Giỏi và uy tín để làm gì khi mà không cứu người?

Bệnh nhân Nguyễn Thị T (57 tuổi, ngụ Q8, TP.HCM) đã chết sau 4 giờ chuyển vào BV Chợ Rẫy để cấp cứu nhưng gần như đã bị bỏ mặc không thăm khám cho đến khi chết. Bệnh nhân này bị tiểu đường mãn tính, chiều ngày 9/7, bà hôn mê nên gia đình đưa vào Chợ Rẫy cấp cứu.

Theo gia đình, suốt 4 tiếng ở phòng cấp cứu, bệnh nhân được bố trí nằm trong phòng cấp cứu nhưng không được các bác sĩ thăm khám. Con trai của bệnh nhân, anh Cường, nhiều lần xin phòng cấp cứu chăm sóc mẹ anh nhưng bị các bác sĩ đuổi ra kèm theo lời gắt của một cô y tá: “Đâu phải một mình mẹ anh bị hôn mê đâu, ở đây biết bao nhiêu người hôn mê” (Báo Tuổi trẻ đưa tin). Sau đó, bà T ngưng tim, hạ huyết áp rồi qua đời.

Cũng theo anh Cường, sau khi bà T mất, các bác sĩ Chợ Rẫy yêu cầu ký vào tờ giấy biên bản thỏa thuận hai bên, trong đó có nội dung: Bệnh viện không chịu trách nhiệm, đã báo trước với người nhà để nhận xác, nhưng gia đình không đồng ý ký và tự viết giấy tay xin xác mẹ về mai táng.

Cũng trao đổi với báo Tuổi trẻ, phía BV Chợ Rẫy xác nhận bệnh nhân nhập cấp cứu trong tình trạng tỉnh, tiếp xúc được, dấu hiệu sinh tồn trong giới hạn bình thường và được lưu theo dõi tại khoa cấp cứu. Đến 23h10 ngày 9-7, bệnh nhân hôn mê, ngưng hô hấp tuần hoàn. Về trách nhiệm, phía Chợ Rẫy cũng xác nhận: “bác sĩ khám bệnh chưa có nhiều kinh nghiệm xử lý trên bệnh nhân có nhiều bệnh nền, chưa nhận định chính xác tình trạng của người bệnh, chưa tiên lượng được diễn biến có thể xảy ra. Trưởng tua trực cấp cứu theo dõi chưa sát tua trực. Việc phân công, sắp xếp chưa hợp lý để phát hiện và xử trí kịp thời khi người bệnh có diễn biến bất thường.Ngoài ra, một số nhân viên trong tua trực cấp cứu có thái độ phục vụ và giao tiếp chưa tốt với bệnh nhân và thân nhân bệnh nhân” (Báo Tuổi trẻ đưa)

Chợ Rẫy đã ra quyết định đình chỉ công tác với BS khám ban đầu và trưởng tua trực cấp cứu cho bệnh nhân T ngày hôm đó. Đồng thời, BV Chợ Rẫy đã xin lỗi gia đình người bệnh về sự việc đau lòng này.

Quá tải hay “bệnh nặng và chết” là bình thường ở Chợ Rẫy?

Tôi đã không ít lần được bạn bè và người thân nhờ cậy xem có thể giúp được gì không, khi họ có người nhà cấp cứu ở Chợ Rẫy.

Việc “nằm chờ” để được cấp cứu, việc thiếu bình ô xy để thở, việc mãi không được thăm khám, không phải là điều chưa từng xảy ra, ít nhất là trong những ca người thân ấy. Nhiều lần tôi gọi nhờ các bác sĩ bạn bè thân với Chợ Rẫy, lưu ý dùm những ca nguy cấp mà người thân đang nhờ ấy. Sau đó, các bệnh nhân cũng được cấp cứu kịp thời.

Một điều áy náy, nên tôi rất ngại phải nhờ: liệu cơ hội sống của bệnh nhân này có làm giảm cơ hội sống của bệnh nhân khác không? Nhưng hầu hết với các bệnh nhân bị tai biến phải đưa đến Chợ Rẫy, nếu ai đó nhờ, tôi chắc chắn bằng mọi cách để giúp họ. Bởi với những bệnh nhân như này, cơ hội sống nhiều khi chỉ đếm bằng giây. Thực lòng, tôi rất cảm ơn những người bạn cũng như các bác sĩ Chợ Rẫy đã khá “kịp thời” nhưng cũng gờn gợn khi nghĩ về những bệnh nhân khác, có thể là một trường hợp xấu số như bà T…

Nếu bạn từng đến Chợ Rẫy, thì bạn đều tin, việc quá tải ở đây là có thật. Luôn luôn quá tải. Đây là bệnh viện tuyến cuối, là nơi tập trung các bác sĩ đầu ngành và cũng là nơi chuyên môn bác sĩ thuộc diện cao nhất, nên các ca nặng từ cả nước, thậm chí khu vực đổ về từng phút; cũng như những ca cấp cứu nặng ở Sài Gòn.

Chúng ta cần hiểu và thông cảm cho các bác sĩ trong tình trạng bệnh viện quá tải; nhưng chúng ta không thể chấp nhận thái độ xem thường tính mạng của người bệnh, như lời cô y tá kia: “Có phải một mình mẹ anh hôn mê sâu đâu?”. Đó là thái độ của một kẻ độc ác, coi rẻ mạng sống của người khác và hành xử thiếu y đức hoàn toàn.

Đúng, bất cứ bác sĩ hay cán bộ y tế nào làm việc ở Chợ Rẫy đều từng giờ chứng kiến các ca quá nặng, chứng kiến việc “hôn mê sâu” như cơm bữa và chứng kiến cái chết là bình thường. Nhưng “bình thường” đến mức bỏ cho chết cũng là “bình thường” thì quả là quá độc ác. Các bênh nhân khi đến đây là tìm hy vọng sống cuối cùng, lẽ nào bị tước đoạt ngay tại nơi mà họ đang đến cưỡng cầu một sự sống? Vậy người ta đưa bệnh nhân đến Chợ Rẫy để làm gì, dù các bác sĩ ở đó có giỏi đến cỡ nào chăng nữa?

Giỏi và uy tín về chuyên môn liệu để làm gì, khi mà không cứu người?

Trong ngành y, không cứu người là một tội ác, nó gần như là giết người. Thực ra, nếu Chợ Rẫy cảm thấy “đâu chỉ mình người nhà anh hôn mê sâu” thì giới thiệu qua BV khác, ví dụ ĐH Y dược, hay các bệnh viện giảm tải cho Chợ Rẫy, khi mà bệnh nhân còn trong trạng thái tỉnh.

Tôi hoàn toàn trân trọng các bs Chợ Rẫy, trân trọng uy tín của BV, hiểu về sự quá tải của BV; nhưng không bao giờ chấp nhận được việc từ chối cứu người cũng như sự lạnh nhạt, xem cái chết là bình thường, trong suy nghĩ của một số y bác sĩ nơi đây. Ví dụ như ca bệnh của bà T vừa rồi.

Nhưng bạn cũng cần hiểu áp lực của các BS ở Chợ Rẫy cũng như các BV tuyến trên. Thực tế thì khi giờ nào cũng quá tải, quá tải quá tải và quá tải đến mức nhìn cái chết là bình thường, ở góc độ xa hơn, lỗi không còn thuộc về họ.

Mà là, nhìn một góc độ khác, nhìn cảnh Chợ Rẫy và hầu hết các BV tuyến trên quá tải; nhìn cảnh nhiều bác sĩ ra trường trầy trật để xin việc làm, tôi lại nghĩ về các tượng đài nghìn tỷ, các khuôn viên nghìn tỷ và rất nhiều thứ nghìn tỷ khác ở cái đất nước này. Giá mà cái nghìn tỷ ấy, những diện tích đất đai bao la ấy được nhường cho việc xây các cơ sở của BV tuyến trên để cứu sống con người thay vì đúc tượng và dành các quỹ đất mênh mông, cả nghìn tỷ cho những người đã chết dù họ có là ai, có phải nên làm hơn không?

(Fb Hoàng Nguyên Vũ)

Video : Tuổi Trẻ

[K]




Trích: Tin tức được sưu tập trên internet.

25 COMMENTS

  1. 1995, ba tui cũng dị, chấn thương sọ não, nằm lây lắt đợi đến người nhà vào đóng tiền làm thủ tục mới thăm khám chụp hình nhưng đéo theo dõi kỹ đến lúc mổ thì quá muộn.. mới cúng giỗ lần thứ 24 của ba. Cũng chính là bv chợ rẫy..

  2. Khoảng thời gian 4 giờ đồng hồ quý báu đó, có lãnh đạo nào vào cấp cứu ở bệnh viện Chợ Rẫy không, mà bác sĩ bận tới nỗi bỏ mặc dân đen chết thảm ạ?

  3. Bệnh nhân nhập viện phải có tiền nhiều và người quen với BS mới được đối xử như con người. Còn dân đen vào thì cái mạng còn rẻ hơn loài vật.
    Một chế độ mà trả lương BS ko bằng tài xế. BV thì ko bao giờ xây. Thuốc thì bán thuốc giả. Ai đã cố tình đầu độc dân Việt? Quốc hội hay BCT hay đảng CS VN? Hay giặc phương Bắc

  4. Tại sao đất đai thì không cho dân sở hữu, đất toàn của nhà nước mà đéo bao giờ thấy đầu tư xây cho mỗi tỉnh 2-3 cái bv. Quá tải từ tỉnh tới trung ương, còn bv huyện chắc không quá tải mà xin lỗi chắc không dám chữa

  5. Tôi đã vào mấy cái gọi là “bệnh viện” này rồi, đa phần cái gọi là “cấp cứu” chỉ đơn giản là lại chích vài mũi thuốc hoặc uống vài viên thuốc, đa số điều không có máy đo nhịp tim theo dõi, không có cho thở oxi nếu hôn mê, không có đưa ra chuẩn đoán ra sao. Cấp cứu ở mấy cái bệnh viện này đa phần là nằm và chờ điều kỳ diệu từ trời ban xuống.

  6. Cá nhân tôi có nguyện vọng , tất cả bệnh viễn miễn phi hoàn toàn , cán bộ nhân viên bệnh viện đuọc hưởng mọi chế độ như bộ đội và công an , nguồn lấy từ các loại thuế để chi trả cho việc khám chữa bệnh và để đảm bảo sức khỏe nhân dân

  7. Thời mạt vận, y đức bi giờ la cái gì đó vô cùng xa xỉ, vào bv công thấy những điều dưỡng y tá nữ tuổi còn rất trẻ quát mắng nạt nộ bệnh nhân và người nhà rất mất dạy, không biết ở trường đào tạo y cho họ có dạy họ phải mất dạy với bệnh nhân vậy ko

  8. Thằng bs này thuộc lứa đầu tiên của kì thi trung học quốc gia khi đã bỏ thi đại học , nó là kết quả của thằng nhạ ngọng đó chứ đâun, nó phá nát giáo dục để xã hội loạn lạc dân lầm than

  9. Cấp cứu thì chạy vô 115 sư Vạn Hạnh (gần Viện Tim) là thoát, nhất là ai bị đột quỵ, thời gian vàng là 120 phút, bs tận tâm rất tốt. Cấp cứu vô Chợ Rẫy băng ca xếp hàng như cá mòi, làm thủ tục giấy tờ lằng nhằng, chờ lâu quá thì thua. Chợ Rẫy được cái danh, nên ai cũng đưa người bệnh vô, không riêng ở tp hàm cá mập, mà còn nhiều tỉnh khác đổ về, do đó bv quá tải, khiến thời gian vàng để cấp cứu mất đi. Bệnh viện dù bs hàng đầu mà tình trạng như vậy thì bệnh nhân đầu hàng.

  10. . Xứ giãy chết : cứu bệnh nhân rồi mới lấy tiền
    . Xứ thiên đường có tiền 💰 rồi mới cứu người

    Kết luận.
    Không có tiền thì chết là cái chắc chắn

  11. o VN la vay ma , binh vien nao cung vay deu giong nhau ,chua dong tien mo ho so thi cu nam do di , chet rang chiu , toi da tung o trong binh vien 115 , bac si cung y ta deu xum lai noi chuyen tan ngau , mac ke benh nhan ren la chay mau do bi tai nan xe co , gay xuong , ho deu ko quan tam , vi ho dang lo mai noi chuyen xem binh nhan nao dong tien truoc , va suy xet chuan doan binh thi sai sot , dung la mot xa hoi , mot dat nuoc ko co tinh nguoi , tinh thuong va trai tim dau moi nguoi oi , that la toi nghiep va dau long huhuhuhu

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here