25 COMMENTS

  1. Cảm giác như mấy đi 1 ng bạn trung thành và k bao giờ quên đi người chủ yêu quý. Buồn có thể nhịn đói k muốn ăn cả tuần luôn ấy.
    … thôi tui đi ăn cái.

  2. Chị nhớ nô của chị.
    Cấp 2 năm lớp 7 học kì 1 chị có chuyện buồn. Người nghe tâm sự của chị lúc ấy là em. Em là người đến an ủi chị lúc chị khóc. Chị trốn sau hè khóc mà em vẫn tìm ra chị. Em là người lun bên cạnh chị mỗi khi chị buồn. Nuôi em từ nhỏ chăm em lúc em bệnh ngủ cùng em. Rồi khi chị lên cấp 3 năm học lớp 12 học kì 1 em vẫn là người bên cạnh chị nghe chị tâm sự và nhìn chị khóc. Rồi em bỏ chị ở lại mà em đi. Em đi vì em già em rụng răng k ăn đc cơm cháo em cũg k ăn. Em giống chị chỉ thích ăn trứng chiên. Chị phải chiên trứng xé nhỏ nhỏ cho em ăn. Mỗi ngày em ăn có xí à chị sợ em bỏ chị đi. Rồi em bỏ ăn em k chịu ăn trứng nữa cá em cũg k ăn em bị liệt k đi được em chỉ nằm 1 chỗ đau nhưng em cũg k kêu la gì hết. Vào một ngày mưa lũ em ra đi bỏ chị ở lại. Rồi từ đó về sau chị như mất đi 1 người bạn 1 người thân gia đình coi em như người thân ai cũng khóc. Nhưng chị là ng đau lòng nhất vì trong mọi hoàn cảnh em lun là người chờ đợi chị bên cạnh chị. Nô ơi chị nhớ em rất nhớ em chị cần em lúc này không ai nghe chị tâm sự không ai bên cạnh chị lúc chị buồn cả. Nô ơi !

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here