‘Không nên gọi 30/4 là ngày giải phóng’ Nam Phong Tôi sinh ra và lớn lên sau ng…

25
107


‘Không nên gọi 30/4 là ngày giải phóng’
Nam Phong

Tôi sinh ra và lớn lên sau ngày 30/04. Trong khi phần lớn đất nước chìm trong khó khăn, hết cuộc chiến này đến cuộc chiến khác, trong khi phần lớn người dân thiếu ăn, thiếu mặc, đói khổ trong giai đoạn 1980-1990, thì tôi đã sống một cuộc sống đầy đủ và sung túc, vì ông bà tôi là những đảng viên cao cấp của Đảng Cộng sản Việt Nam.

Ông tôi là một người chân thành và có niềm tin sâu sắc với lý tưởng cộng sản. Ông có một người chị ở phía bên kia, và sau này di tản sang Mỹ. Ông không bao giờ liên lạc với bà, và đó là nỗi ân hận lớn nhất trong những ngày cuối đời của ông.

Là một ‘hạt giống đỏ” tôi lớn lên với niềm tin chân thành về những gì được dạy dỗ, về lý tưởng cộng sản với hình mẫu Pavel Korchagin – Hình mẫu chuẩn mực cho mọi thiếu niên lớn lên dưới mái trường XHCN khi đó.

40 năm rồi, bên chiến thắng vẫn ăn mừng, vẫn diễu binh, vẫn pháo hoa…bên kia vẫn là ngày quốc hận, ngày mất nước..vết thương dân tộc vẩn rỉ máu.

Vì vậy, sự kiện 30/04 đối với tôi và các bạn tôi khi đó là một cái gì đó rất đẹp, rất anh hùng, cũng rất vẻ vang. Với thế hệ chúng tôi, Việt Nam đã đánh bại siêu cường số 1 thế giới làm “chấn động năm châu. rung chuyển địa cầu”.

Nhưng sau sự kiện bức tường Berlin, mẹ tôi trở về Việt Nam (vì là con của cán bộ cao cấp, mẹ tôi và các bác, cậu của tôi đều lần lượt học ở Đông Đức, Liên Xô, Bungari…).

Với những gì đã được chứng kiến ở nước Đức và Đông Âu, mẹ tôi không tán đồng quan điểm với ông tôi. Mẹ tôi từng kể với tôi rằng, những người bạn Đức của bà nói rằng ”Mỹ là những người bạn tốt, cả thế giới muốn chơi với nó mà người Việt Nam mày lại đuổi nó đi.”

Bà kể cho tôi về những người Đức cộng sản và không cộng sản khi thống nhất đất nước đã ôm hôn nhau như thế nào. Bà kể về những người lính biên phòng Đông Đức đã tự sát chứ nhất định không bắn vào những người phía Đông muốn chạy sang phái Tây như thế nào.

Đó là bước ngoặt trong suy nghĩ của tôi! Mỹ mà tốt à? Tại sao người ở phía Đông lại chạy sang phía Tây chứ không phải ngược lại? Thế giới của tôi bắt đầu có nhiều màu sắc hơn, không còn chỉ có hai màu, cộng sản và phản động nữa.

Tôi bắt đầu tìm đọc những tác phẩm viết về ngày 30/04/1975. Đọc những tác phẩm bị coi là “phản động” ở Việt Nam. Các tác phẩm của Dương Thu Hương, Trần Độ, Nguyễn Gia Kiểng…

Thông tin từ những tác phẩm này đã khiến tôi mở to mắt. Ngày 30/04 làm gì còn người lĩnh Mỹ nào ở Sài Gòn. Vậy sao còn gọi là kháng chiến chống Mỹ? Sao có thể gọi là “giải phóng”?

Và tôi khóc thương cho số phận dân tộc Việt. Khóc thương cho hàng triệu người Việt ở cả hai phía đã ngã xuống trong cuộc chiến “huynh đệ tương tàn”. Khóc thương cho cả triệu người Việt vĩnh viễn nằm lại gữa biển khơi.

Một ngày nào đó, 30/04 trở thành ngày thống nhất, một ngày lễ cho cả dân tộc. Tổ quốc treo cờ rủ quốc tang cho những người đã ngã xuống ở cả hai phía.
Và tôi khóc thương cho lòng yêu nước nhiệt tình nhưng ngây thơ của người Việt đã bị các cường quốc lợi dụng. Đất nước trở thành bãi chiến trường. Người Việt trở thành sỹ tốt xung phong. Việt Nam thành bàn cờ, nhưng người chơi là người Nga, người Trung Quốc và người Mỹ không phải là người Việt. Một bên chiến đấu để “giải phóng” và “nhuộm đỏ thế giới”. Một bên chiến đấu để bảo vệ “thế giới tự do”.

“Đại thắng mùa xuân” và “giải phóng miền Nam”. Đât nước thành một đống đổ nát, hoang tàn. Trường Sơn thành một nghĩa trang khổng lồ.

Những người mẹ mất con. Khăn trắng trên đầu trẻ thơ. Và một hết thương hằn sâu trong lòng dân tộc. 40 năm rồi, bên chiến thắng vẫn ăn mừng, vẫn diễu binh, vẫn pháo hoa…bên kia vẫn là ngày quốc hận, ngày mất nước… vết thương dân tộc vẩn rỉ máu.

Một ngày nào đó, 30/04 trở thành ngày thống nhất, một ngày lễ cho cả dân tộc. Tổ quốc treo cờ rủ quốc tang cho những người đã ngã xuống ở cả hai phía.

Một tượng đài nhỏ thôi, giản dị thôi nhưng tinh xảo. Và một nghĩa trang của những người lính ở cả hai phía cho thế hệ trẻ có thể tỏ lòng thành kính cho những người đã ngã xuống vì dân tộc. Hy vọng là như thế!

Còn thống nhất lãnh thổ mà không thống nhất được lòng người thì có ích gì? Nhất là khi phương Bắc, kẻ thù truyền kiếp đang trỗi dậy. Bài học mất nước của Hồ Quý Ly còn đó.

https://www.bbc.com/vietnamese/forum/2015/04/150411_khong_nen_goi_30_4_la_ngay_giai_phong




Trích: Tin tức được sưu tập trên internet.

25 COMMENTS

  1. mấy thằng DLV , bò đỏ ,47 đâu biết vì sao người ta khiếp sợ cộng sản đến vậy, vì chúng nó đâu hiểu được thế nào là đánh tư sản ,đấu tố . Từ một thành phố đầy sức sống, Sài Gòn biến thành vùng đất chết :)) . Cả triệu người chết trên biển chỉ mong đổi lấy tự do , và những dấu chân đó vẫn tiếp tục ra đi cho đến bây giờ !

  2. Tôi đau! Nỗi đau khó diễn tả thành lời. Mừng thắng lợi hay mừng vì bao người ngã xuống… Tôi xin một điều có được không : Ngày hôm 30/04 chúng ta hãy dành mấy phút mặc niệm cho tất cả những người đã ra đi vì cuộc chiến này. Cám ơn tác giả đã nói hộ lòng tôi bấy nay.

  3. Tôi đồng quan điểm với bài viết . Chúng ta chẳng thể nào thay đổi được qúa khứ . Nhưng việc mà mỗi chúng ta ai cũng làm được . Đó là đừng khơi thêm nỗi đau làm gì , mà hãy đặt bàn tay ấm áp nghĩa tình lên nỗi đau của dân tộc mà cầu mong , mà an ủi , vỗ về cho nó bớt phần nào niềm đau của quá khứ . Tôi cũng đồng quan điểm với lời của cố thủ tướng Võ Văn Kiệt rằng ngày 30/4 dân tộc ta triệu người vui thì cũng có triệu người buồn .

  4. Sau 30.4.75. Việt Nam chính thức là 1 tỉnh của Trung Cộng. Cơ hội thoát Trung nghìn năm có 1 đã mất. Tiếc thương chi thân phận dân Việt.

  5. còn nưa,,Khi ở Hungary ( 1967 đến 1972) mấy bạn hung bảo chúng tôi ( người việt) là : Ngu. tôi hỏi lại : Tại sao ? thì bọn nó cũng nói ” chúng tao muốn Mỹ đến nước tao không được. Mỹ đang ở đấy chúng mày lại đuổi mỹ đi. Đồ ngu.( năm 1956 người Hung đã làm cách mạng để thay đổi chế độ nhưng không thành vì liên xô can thiệp vào) .Và đến mãi sau này mình với thất bạn Hung nói đúng!

  6. Dù chưa sống trong chiến tranh ngày nào. Và cũng ko phải người trong cuộc. Nhưng vài năm gần đấy rất ghét nghe ngày 30.4 gọi là ngày giải phóng miền Nam.

  7. Là một người lính , dù ở bên này hạy bên kia tôi cũng mong có một ngày mhuw thế . Ngày 30/4 làm ngày đoàn tụ , xoá bỏ vĩnh viễn mọi hận thù , tiếng chuông của tất cả nhà thờ đồng loạt rung lên cầu nguyện cho tất cả người con đất Việt đã ngã xuống .

  8. Nếu tất cả người VN đều nghĩ đến quốc gia dân tộc và lãnh thổ mà cha ông để lại 4000 năm. Dùng sức lực và trí tuệ của mình đóng góp cho quốc gia cường thịnh. Chọn con đường đúng đắn cho quốc gia đi theo. Thì tự nó đã hết 30/4, tự nó đã hết cờ đỏ cờ vàng. Và cũng không cần hoà giải hoà hợp. Nhưng người cs không làm điều đó. Họ chỉ nghĩ đế sự tồn tại của họ để cai trị đất nước này mà thôi. Chỉ cần trả lại hết các quyền của người dân như các nước tự do dân chủ. Thì VN tự nhiên sẽ đoàn kết và phát triển.

  9. Hy sinh gần 4 tr người( cả lính cả dân 2 miền) để chống chủ nghĩa Tư bản… thâu tóm Giang san về một mối.. áp dụng CNCS bằng đánh đổ tư sản, quốc hữu hoá xí nghiệp ruộng vườn vào HTX… làm ăn thua lỗ nghèo nàn..?? Nay lại van lậy Mỹ công nhận là KTTT( tư nhân có cạnh tranh)… vậy sự hy sinh có vô ích ko..?? Đầu năm 73 đâu còn người lính Mỹ và đồng minh nào mà đánh Mỹ..???

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here